0247.7704.888
Số 9, ngõ 1, Lê Văn Thiêm, Thanh Xuân, Hà Nội

nhưng gì còn lại

Cho những gì đã trôi qua trong đời, cho những gì còn xót lại sau những giấc mơ.Tất cả mọi thứ đến   thật nhanh và quá nhiều, mênh mông...nhưng muốn thu lại hết mọi thứ vào đây. Cho một lần nghĩ thông

Những thứ tôi đã trả qua, thật nhạt,không vui cũng không buồn, mà có lẽ là những thứ mà tôi đang có chỉ là  những thứ vụn vỡ, càng khó chịu hơn cả khi vui hoặc buồn vì nó là điều gì đó lửng lờ mà tôi không thể biết được, không thể định nghĩa, phân biệt hay cảm nhận được nó, có thể là một nỗi buồn xa vợi nhưng đang hiện hữu trước mặt... Để cho đến hôm nay tôi mới lại một lần nữa nhận ra những thứ trong đời...Nhiều lúc một người góp phần mang lại niềm vui cho người khác, thậm chí rất nhiều người...nhưng chính họ lại chẳng bao giờ được hưởng cái niềm vui đó!...Dù nó cũng giản dị và đơn sơ như bao giấc mơ trong cuộc sống bộn bề lắm niềm vui cũng đầy rẫy những nỗi buồn, lo toan... Bạn bè là gì? Và tôi là gì trong đời của bạn
Câu nói mà bao năm tôi đã cảm nhận được và viết ra nó... câu nói vẫn bên tôi, hiện lên trong đầu tôi những lúc khi trống vắng, cô đơn. Có lẽ đời tôi không có nhiều may mắn để tìm được cho mình những người bạn hay một vài người bạn thân thiết, có thể thấu hiểu nhau. Tôi kiếm tìm giữa dòng đời và ở một thế giới ảo như thế này, hàng ngàn những con người xa lạ không hề quen biết để làm bạn với nhau. Nhưng cái điều từ lâu mà tôi biết được rằng dù là một cuộc sống thật hay ảo đi chăng nữa thì họ cũng chỉ là những người mà tôi và họ phải bước qua đời nhau, trong những cuộc chơi bao giờ cũng sẽ phải có lúc kết thúc và những cuộc chia ly là phải có, nhưng tôi đã không tin như thế...tôi đã níu kéo, cố gắng gượng nhiều để ôm ấp, hy vọng cái gì đó vào những mối quan hệ...đáng lẽ ra không nên có và duy trì...cho đến hôm nay.

Bạn bè là gì mà tôi phải đặt niềm tin vào họ quá nhiều như thế, tôi vẫn tin rằng họ sẽ mang lại cho cuộc đời tôi một cái gì đó mà tôi đang tìm kiếm, thiếu thốn. Bạn bè...người có lúc từng rất quan trọng với tôi, những lúc họ cần đến tôi, tôi đến bên cạnh họ, lắng nghe họ, tôi có thể làm những gì mà tôi làm được...nhưng rồi khi tôi cần một ai đó thì tôi lại tự hỏi họ đang ở đâu trong lúc tôi cần họ biết dường nào! Tôi như một món đồ vật hay cái gì đó để người ta lợi dụng hoặc nếu không thì cũng như những thứ nhạt nhòa khác lướt qua trong đời! Và ở cái thế giới ảo này cũng thế, tôi đã từng tin tưởng và hy vọng vào những mối quan hệ, những con người, những tình cảm...đôi lúc khiến tôi thấy nó thật chân thành, ấm áp...nhưng dù thế nào đi nữa thì nó cũng dễ bị lãng quên, bởi trong dòng đời bộn bề thì họ còn thời gian đâu mà để nhớ đến nhau, nghĩ về một người như tôi, ai cũng có những chuyện và cuộc đời của riêng họ, họ có thể nhớ đến tôi khi một lúc nào đó họ cần đến tôi trong giây phút ngắn ngủi chợt nghĩ đến cái tên của tôi hay khi họ muốn tag tôi vào một cái gì đó! Đó là những gì bao tháng năm qua tôi cảm nhận được như thế đấy, nó như chuyện cứ hay lặp đi lặp lại cho đến giờ đây...tôi muốn kết thúc những chuyện ấy, một cái kết thúc cho những câu chuyện, cho những gì còn xót lại, cái kết mà tôi đã nhìn thấy từ rất lâu rồi...chỉ có điều là tôi chưa muốn nó xảy đến trong đời, tôi vẫn chờ đợi để mong mỏi điều gì đó khác hơn sẽ đến nhưng sự thật thì nó vẫn thế thôi, vẫn cô đơn, lặng lẽ như cuộc đời tôi mà từ lâu tôi cũng quen với nó rồi. Giờ đây tôi chẳng cần thêm một ai nữa, một ai đó để gọi là "bạn"...để tôi có thể lặng lẽ dõi theo họ, xem những hoạt động của họ hay để nghĩ ngợi, mong nhớ về ai đó. Bạn...chỉ càng làm cho tôi cảm thấy mình bị lạc lõng giữa bao con người khi nghe ai đó nói cười, ai đó mà tôi cảm thấy thật xa lạ! Bạn...người có thể luôn nhớ về một người như tôi...trong quá khứ, có thể là người sẽ quên và không bao giờ còn nhớ đến người như tôi.

Bình luận

Khách hàng của chúng tôi

Moma "đánh thức sự giàu có" thầy Phạm Thành Long

Lễ ra mắt website tự động hóa chăm sóc khách hàng

Đội ngũ chăm sóc khách hàng moma

Tài trợ website "Đánh thức sự giàu có" của thầy Phạm Thành Long

G

map google